lưu lãng

lưu lãng

Một người đàn ông lưu lãng đi bộ trên con đường đất với chiếc ba lô trên vai.

Định nghĩa
  1. Tính từ:

    • Lang thang, phiêu bạt không nơi cố định: Chỉ trạng thái sống nay đây mai đó, không chỗổn định, thường gắn với hình ảnh của ngườigia cư, kẻ du mục.
    • Không thuộc về một nơi chốn cụ thể nào: Mang tính chất phóng khoáng, tự do nhưng cũng đầy bấp bênh.
  2. Danh từ (ít dùng):

    • Người sống lang thang, kẻ phiêu bạt: Chỉ một cá nhân lối sống không ổn định, đi từ nơi này sang nơi khác.
dụ sử dụng
  • Tính từ:
    • Cuộc sống lưu lãng của những người du mục trên thảo nguyên.
    • Anh ấy một tâm hồn lưu lãng, thích ngao du sơn thủy hơn yên một chỗ.
  • Danh từ (ít dùng):
    • lưu lãng ấy đã đi qua biết bao miền đất lạ.
Các cách sử dụng nâng cao
  • "Sống đời lưu lãng": Chỉ một lối sống hoàn toàn tự do, phiêu bạt, không ràng buộc.
    • Sau khi mất nhà, ông cụ sống đời lưu lãng khắp các bến xe, ga tàu.
  • "Tư tưởng lưu lãng": (Nghĩa bóng) Chỉ những suy nghĩ, ý tưởng không tập trung, bay bổng, mông lung.
    • Đừng để tư tưởng lưu lãng ảnh hưởng đến việc học tập.
Biến thể từ gần giống
  • Lang thang (động từ/tính từ): Có nghĩa tương tự, chỉ việc đi đây đó không mục đích rõ ràng, phổ biến trong ngôn ngữ hiện đại hơn.
  • Phiêu bạt (động từ/tính từ): Nhấn mạnh đến sự lưu lạc, trôi dạt đến những nơi xa lạ, thường do hoàn cảnh khó khăn.
  • Du mục (tính từ/danh từ): Chỉ lối sống di chuyển theo mùa vụ của một cộng đồng, bộ lạc (như chăn nuôi).
Từ đồng nghĩa
  • gia cư: Không nhà ở.
  • Lãng du: Đi đây đó để thưởng ngoạn, ngao du (thường mang sắc thái lãng mạn, tích cực hơn).
  • Bạt mạng: (Cổ, ít dùng) Lang thang không định hướng.
Từ trái nghĩa
  • Định cư: Sống ổn định lâu dài tại một nơi.
  • An cư: Ở yên một chỗ, cuộc sống ổn định.
  • Cố định: Không thay đổi vị trí.
Lưu ý sử dụng
  • "Lưu lãng" một từ Hán Việt, mang sắc thái cổ điển, văn chương. Trong giao tiếp hàng ngày, người ta thường dùng "lang thang" hoặc "phiêu bạt" nhiều hơn.
  • Từ này thường được dùng trong văn học, thơ ca để diễn tả vẻ đẹp buồn, độc hoặc sự tự do phóng khoáng của một cuộc đời không ràng buộc.